Có những mất mát đến quá bất ngờ, khiến người ta tưởng như không thể bước tiếp. Với Trương Thành Thảo, sinh viên lớp KHDL17A, ngành Khoa học dữ liệu, Khoa Công nghệ thông tin, Trường đại học Công nghiệp TP. HCM, biến cố ấy xảy ra vào đầu năm 2024, khi người chú ruột - chỗ dựa lớn nhất của cả gia đình - đột ngột qua đời.
Nhưng cũng từ thời khắc khó khăn ấy, hành trình vượt lên nghịch cảnh của một chàng sinh viên trẻ đã bắt đầu.
Tuổi thơ lớn lên từ những thiếu vắng
Thảo sinh ra trong một gia đình nhiều biến cố ở An Giang. Bố mất từ khi em còn nhỏ, mẹ đi lấy chồng xa. Hai anh em được ông bà nội nuôi dưỡng trong điều kiện không mấy dư dả. Suốt nhiều năm, người âm thầm gánh vác kinh tế gia đình là người chú ruột đang làm việc trong lĩnh vực công nghệ thông tin tại TP. HCM.
Không lập gia đình riêng, chú dành phần lớn thời gian và thu nhập của mình để chăm lo cho cha mẹ già cùng việc học hành của hai cháu. Nhờ sự đỡ đần ấy, Thảo có cơ hội bước vào giảng đường đại học, theo đuổi ngành học mình yêu thích. Tưởng như những khó khăn lớn nhất đã ở lại phía sau. Nhưng cuộc sống lại có những ngã rẽ không ai lường trước được.
Cuộc điện thoại thay đổi mọi thứ
Sau kỳ nghỉ Tết năm 2024, khi vừa quay lại TP. HCM để tiếp tục học tập, Thảo nhận được tin dữ: người chú đột ngột qua đời. Ở tuổi đôi mươi, giữa thành phố rộng lớn, em gần như phải tự mình đối diện với mọi việc. Từ làm việc với cơ quan chức năng, nhận thi thể người thân, hoàn tất các thủ tục cần thiết cho đến tìm cách đưa chú về quê nhà An Giang mai táng.
“Mọi thứ xảy ra quá nhanh khiến em không biết phải bắt đầu từ đâu”, Thảo nhớ lại. Trong lúc hoang mang nhất, em gọi điện cho giảng viên cố vấn học tập của mình. Cuộc gọi ấy đã mở ra một sự đồng hành mà đến hôm nay Thảo vẫn luôn nhắc đến bằng lòng biết ơn.
Khi nhà trường trở thành điểm tựa
Ngày 27-2-2024, một thư ngỏ kêu gọi hỗ trợ khẩn cấp cho sinh viên Trương Thành Thảo được gửi đến tập thể giảng viên Khoa Công nghệ thông tin. Chỉ trong thời gian ngắn, gần 40 giảng viên, cán bộ trong và ngoài khoa, kể cả những thầy cô đã nghỉ hưu, đã chung tay hỗ trợ em vượt qua giai đoạn khó khăn trước mắt. Nhưng điều quý giá hơn những khoản hỗ trợ vật chất là cảm giác được sẻ chia.
Giữa lúc tưởng như đơn độc nhất, Thảo nhận ra mình không phải tự xoay xở một mình. Sau tang lễ, áp lực về học phí và chi phí sinh hoạt vẫn hiện hữu. Nguy cơ phải dừng việc học giữa chừng từng là nỗi lo thường trực đối với nam sinh ngành Khoa học dữ liệu. Từ sự kết nối của giảng viên cố vấn học tập, nhà trường và doanh nghiệp, Công ty Oleer Việt Nam - nơi người chú từng làm việc đã quyết định đồng hành cùng Thảo trong suốt chặng đường còn lại của đại học.
Sự hỗ trợ không chỉ dừng ở học phí, sinh hoạt phí mà còn bao gồm cả chương trình học tiếng Anh nhằm giúp em đạt mục tiêu IELTS 5.5. Trong bản cam kết gửi doanh nghiệp, Thảo viết ngắn gọn nhưng đầy quyết tâm:“Em xin cam kết sử dụng tiền hỗ trợ của Công ty Oleer Việt Nam để phục vụ cho việc học và tốt nghiệp kỹ sư Khoa học dữ liệu tại Trường đại học Công nghiệp TP. HCM”.
Đó không chỉ là một lời hứa, mà còn là cách em tự nhắc mình phải tiếp tục bước đi.
Thành quả của những ngày không bỏ cuộc
Sau biến cố, cuộc sống của Thảo không xuất hiện phép màu. Vẫn là những ngày đến lớp, làm đồ án, học lập trình, nghiên cứu machine learning, học tiếng Anh và thức khuya hoàn thành các bài tập chuyên ngành. Nhưng từng ngày một, em dần vượt qua giai đoạn khó khăn nhất.
Nhưng cũng từ thời khắc khó khăn ấy, hành trình vượt lên nghịch cảnh của một chàng sinh viên trẻ đã bắt đầu.
Tuổi thơ lớn lên từ những thiếu vắng
Thảo sinh ra trong một gia đình nhiều biến cố ở An Giang. Bố mất từ khi em còn nhỏ, mẹ đi lấy chồng xa. Hai anh em được ông bà nội nuôi dưỡng trong điều kiện không mấy dư dả. Suốt nhiều năm, người âm thầm gánh vác kinh tế gia đình là người chú ruột đang làm việc trong lĩnh vực công nghệ thông tin tại TP. HCM.
Không lập gia đình riêng, chú dành phần lớn thời gian và thu nhập của mình để chăm lo cho cha mẹ già cùng việc học hành của hai cháu. Nhờ sự đỡ đần ấy, Thảo có cơ hội bước vào giảng đường đại học, theo đuổi ngành học mình yêu thích. Tưởng như những khó khăn lớn nhất đã ở lại phía sau. Nhưng cuộc sống lại có những ngã rẽ không ai lường trước được.
Cuộc điện thoại thay đổi mọi thứ
Sau kỳ nghỉ Tết năm 2024, khi vừa quay lại TP. HCM để tiếp tục học tập, Thảo nhận được tin dữ: người chú đột ngột qua đời. Ở tuổi đôi mươi, giữa thành phố rộng lớn, em gần như phải tự mình đối diện với mọi việc. Từ làm việc với cơ quan chức năng, nhận thi thể người thân, hoàn tất các thủ tục cần thiết cho đến tìm cách đưa chú về quê nhà An Giang mai táng.
“Mọi thứ xảy ra quá nhanh khiến em không biết phải bắt đầu từ đâu”, Thảo nhớ lại. Trong lúc hoang mang nhất, em gọi điện cho giảng viên cố vấn học tập của mình. Cuộc gọi ấy đã mở ra một sự đồng hành mà đến hôm nay Thảo vẫn luôn nhắc đến bằng lòng biết ơn.
Khi nhà trường trở thành điểm tựa
Ngày 27-2-2024, một thư ngỏ kêu gọi hỗ trợ khẩn cấp cho sinh viên Trương Thành Thảo được gửi đến tập thể giảng viên Khoa Công nghệ thông tin. Chỉ trong thời gian ngắn, gần 40 giảng viên, cán bộ trong và ngoài khoa, kể cả những thầy cô đã nghỉ hưu, đã chung tay hỗ trợ em vượt qua giai đoạn khó khăn trước mắt. Nhưng điều quý giá hơn những khoản hỗ trợ vật chất là cảm giác được sẻ chia.
Giữa lúc tưởng như đơn độc nhất, Thảo nhận ra mình không phải tự xoay xở một mình. Sau tang lễ, áp lực về học phí và chi phí sinh hoạt vẫn hiện hữu. Nguy cơ phải dừng việc học giữa chừng từng là nỗi lo thường trực đối với nam sinh ngành Khoa học dữ liệu. Từ sự kết nối của giảng viên cố vấn học tập, nhà trường và doanh nghiệp, Công ty Oleer Việt Nam - nơi người chú từng làm việc đã quyết định đồng hành cùng Thảo trong suốt chặng đường còn lại của đại học.
Sự hỗ trợ không chỉ dừng ở học phí, sinh hoạt phí mà còn bao gồm cả chương trình học tiếng Anh nhằm giúp em đạt mục tiêu IELTS 5.5. Trong bản cam kết gửi doanh nghiệp, Thảo viết ngắn gọn nhưng đầy quyết tâm:“Em xin cam kết sử dụng tiền hỗ trợ của Công ty Oleer Việt Nam để phục vụ cho việc học và tốt nghiệp kỹ sư Khoa học dữ liệu tại Trường đại học Công nghiệp TP. HCM”.
Đó không chỉ là một lời hứa, mà còn là cách em tự nhắc mình phải tiếp tục bước đi.
Thành quả của những ngày không bỏ cuộc
Sau biến cố, cuộc sống của Thảo không xuất hiện phép màu. Vẫn là những ngày đến lớp, làm đồ án, học lập trình, nghiên cứu machine learning, học tiếng Anh và thức khuya hoàn thành các bài tập chuyên ngành. Nhưng từng ngày một, em dần vượt qua giai đoạn khó khăn nhất.
Trương Thành Thảo, sinh viên ngành Khoa học dữ liệu, Khoa Công nghệ thông tin, Trường đại học Công nghiệp TP. HCM, nhận giải Nhất phần trình bày và giải Poster xuất sắc tại Hội nghị Khoa học trẻ lần thứ VI năm 2024
Từ một sinh viên đứng trước nguy cơ phải dừng việc học, Thảo đã hoàn thành chương trình đào tạo ngành Khoa học dữ liệu với kết quả tốt, đạt mục tiêu tiếng Anh đã đề ra và mới đây nhận được thông báo trúng tuyển chương trình “AI Thực chiến” của VinUniversity.
Đây là chương trình đào tạo nhân lực trí tuệ nhân tạo có quy trình tuyển chọn nghiêm ngặt, yêu cầu ứng viên vượt qua nhiều vòng đánh giá về toán học, tư duy kỹ thuật và lập trình. Kết quả ấy không đến từ may mắn. Đó là thành quả của những tháng ngày bền bỉ vượt qua mất mát, áp lực tài chính và những giới hạn của chính bản thân mình.
Điều đẹp nhất của giáo dục
Nhìn lại hành trình của Trương Thành Thảo, điều đọng lại không chỉ là câu chuyện về một sinh viên vượt khó. Đó còn là câu chuyện về sự đồng hành của thầy cô, sự sẻ chia của cộng đồng và trách nhiệm xã hội của doanh nghiệp đối với người trẻ.
Bởi đôi khi, giá trị của giáo dục không chỉ nằm ở những bài giảng trên lớp hay tấm bằng sau ngày tốt nghiệp. Giá trị ấy còn nằm ở việc một sinh viên đang đứng trước nguy cơ gục ngã vẫn được tiếp thêm niềm tin để bước tiếp.
Hôm nay, Thảo vẫn đang tiếp tục hành trình của mình trên con đường trở thành một kỹ sư trí tuệ nhân tạo. Con đường ấy không bằng phẳng. Nhưng câu chuyện của em cho thấy rằng, xuất phát điểm không quyết định tất cả. Điều quan trọng là sau mỗi biến cố, con người vẫn giữ được ý chí để đứng dậy và đi tiếp.
Bởi ở đâu có ý chí, ở đó có con đường.
Đây là chương trình đào tạo nhân lực trí tuệ nhân tạo có quy trình tuyển chọn nghiêm ngặt, yêu cầu ứng viên vượt qua nhiều vòng đánh giá về toán học, tư duy kỹ thuật và lập trình. Kết quả ấy không đến từ may mắn. Đó là thành quả của những tháng ngày bền bỉ vượt qua mất mát, áp lực tài chính và những giới hạn của chính bản thân mình.
Điều đẹp nhất của giáo dục
Nhìn lại hành trình của Trương Thành Thảo, điều đọng lại không chỉ là câu chuyện về một sinh viên vượt khó. Đó còn là câu chuyện về sự đồng hành của thầy cô, sự sẻ chia của cộng đồng và trách nhiệm xã hội của doanh nghiệp đối với người trẻ.
Bởi đôi khi, giá trị của giáo dục không chỉ nằm ở những bài giảng trên lớp hay tấm bằng sau ngày tốt nghiệp. Giá trị ấy còn nằm ở việc một sinh viên đang đứng trước nguy cơ gục ngã vẫn được tiếp thêm niềm tin để bước tiếp.
Hôm nay, Thảo vẫn đang tiếp tục hành trình của mình trên con đường trở thành một kỹ sư trí tuệ nhân tạo. Con đường ấy không bằng phẳng. Nhưng câu chuyện của em cho thấy rằng, xuất phát điểm không quyết định tất cả. Điều quan trọng là sau mỗi biến cố, con người vẫn giữ được ý chí để đứng dậy và đi tiếp.
Bởi ở đâu có ý chí, ở đó có con đường.
Nguyễn Hữu Tình - Giảng viên cố vấn học tập, Lớp KHDL17A